蘇武慢·掃盡風雲

宋代 虞集
掃盡風雲,綽開塵土,落得半丘藏拙。青松為蓋,白石為床,一切物情休歇。幾度蓬萊,布袍長劍,閒對海波澄澈。是誰家、酒熟仙瓢,邀我共看明月。歸去也、玉宇寥寥,銀河耿耿,鐵笛一聲山裂。三花高擁,九氣彌羅,縹緲泰清瑤闕。手把芙蓉,凌空飛步,今夜幾人朝謁。便翻身、北斗為杓,遍散紫甌香雪。
sǎo jǐn fēng yún   chuò kāi chén   luò de bàn qiū cáng zhuō qīng sōng wèi gài bái   shí wèi chuáng   qiè qíng xiū xiē péng lái páo   cháng jiàn xián duì   hǎi chéng chè shì shuí jiā jiǔ shú xiān piáo yāo gòng kàn   míng yuè guī liáo liáo yín gěng gěng tiě   shēng shān liè   sān huā gāo yōng jiǔ luó piāo miǎo tài   qīng yáo quē shǒu   róng líng kōng fēi jīn rén   cháo biàn fān   shēn běi dǒu wèi biāo biàn sàn 便 ōu xiāng xuě