蘇武慢 其十一

明代 夏言
晚節亭中,賜閒堂上,長日從容笑語。出郭尋春,過撟送客,翠竹白沙江路。 芳草長堤,綠楊古渡,隔岸幾聲杜宇。道相公、久已歸來,喜對家山如故。 忘形處、相伴漁樵,沙頭同醉,村酒溪魚旋取。寵辱無驚,是非不管,此樂也應天與。 返照入林,斷雲堆墨,倏忽晚來風雨。望城南、燈火攢星,獨棹一舟歸去。
wǎn jié tíng zhōng   xián táng shàng   cháng cóng róng xiào chū guō xún chūn   guò jiǎo sòng   cuì zhú bái shā jiāng
fāng cǎo zhǎng   yáng   àn shēng dào xiàng gōng jiǔ guī lái   duì jiā shān
wàng xíng chù xiāng bàn qiáo   shā tóu tóng zuì   cūn jiǔ xuán chǒng jīng   shì fēi guǎn   yìng tiān
fǎn zhào lín   duàn yún duī   shū wǎn lái fēng wàng chéng nán dēng huǒ zǎn xīng   zhào zhōu guī