蘇武慢 其九

明代 夏言
淮口洪濤,海門巨浸,幾度片帆飛過。北上太行,南遊越巂,鳥道林深箐大。 楚水吳山,長途倦客,愁對江楓漁火。笑平生、岐路風波,此日依然還我。 覺今來、夢寐無驚,心神俱定,麋鹿任興吾左。醉後放歌,閒中度曲,聊學吳歈楚些。 卻杖登山,揮毫對客,白首有誰能那。不問他、秋月春花,適意四時俱可。
huái kǒu hóng tāo   hǎi mén jìn   piàn fān fēi guò běi shàng tài xíng   nán yóu yuè guī   niǎo dào lín shēn qìng
chǔ shuǐ shān   cháng juàn   chóu duì jiāng fēng huǒ xiào píng shēng fēng   rán hái
jué jīn lái mèng mèi jīng   xīn shén dìng   鹿 rèn xīng zuǒ zuì hòu fàng   xián zhōng   liáo xué chǔ xiē
què zhàng dēng shān   huī háo duì   bái shǒu yǒu shuí néng wèn qiū yuè chūn huā   shì shí