蘇文忠潘墨詩帖贊

宋代 岳珂
懷絕世之清音,嘆媸妍之難諶。慨丸墨之未改,挹古人而寄心。 褐黯黯以如漆,笏琅琅而抵金。貯冰壺其自如,渺一塵之弗侵。 彼遠臭以何歸,謾花柳之繁陰。姓昧昧以污人,雖千年而亦瘖。 予得此詩,跫然長吟。想先生之清標,契謫仙於同襟。 凌九垓而神會,豈入海之可尋。方將抱月乘風,攜壺命琴。 短墨帝於玄圃,挾客卿於翰林。快騎鯨而翳鳳,遂登高而俯深。 執此卷而撰杖,筮得朋於盍簪。秋露其滴,玉蜍自斟。 逸興天游,浩無古今。斗杓回光,曦車發晨。承謦欬於緒言,猶足以投微機於芥針也。
huái jué shì zhī qīng yīn   tàn chī yán zhī nán chén kǎi wán zhī wèi gǎi   rén ér xīn    
àn àn   láng láng ér jīn zhù bīng miǎo   chén zhī qīn    
yuǎn chòu guī   mán huā liǔ zhī fán yīn xìng mèi mèi rén suī   qiān nián ér yīn    
shī   qióng rán cháng yín xiǎng xiān sheng zhī qīng biāo   zhé xiān tóng jīn    
líng jiǔ gāi ér shén huì   hǎi zhī xún fāng jiāng bào yuè chéng fēng xié   mìng qín    
duǎn xuán   xié qīng hàn lín kuài jīng ér fèng suì   dēng gāo ér shēn    
zhí juǎn ér zhuàn zhàng   shì de péng zān qiū   chú zhēn    
xìng tiān yóu   hào jīn dòu sháo huí guāng   chē chén chéng qǐng kài yán yóu   tóu wēi jiè zhēn