宿沱江隬勒院

宋代 陸游
雨足陂塘溢,庭空草樹荒。 衰年愁客路,野寺憩衣囊。 蛙吹喧孤枕,蚊雷動四廊。 青燈照無寐,寂寞數更長。
bēi táng   tíng kōng cǎo shù huāng  
shuāi nián chóu   náng  
chuī xuān zhěn   wén léi dòng láng  
qīng dēng zhào mèi   shù gèng zhǎng