宿田家

唐代 唐彥謙
落日下遙峰,荒村倦行履。停車息茅店,安寢正鼾睡。 忽聞扣門急,雲是下鄉隸。公文捧花柙,鷹隼駕聲勢。 良民懼官府,聽之肝膽碎。阿母出搪塞,老腳走顛躓。 小心事延款,□餘糧復匱。東鄰借種雞,西舍覓芳醑。 再飯不厭飽,一飲直呼醉。明朝怯見官,苦苦燈前跪。 使我不成眠,為渠滴清淚。民膏日已瘠,民力日愈弊。 空懷伊尹心,何補堯舜治。
luò xià yáo fēng   huāng cūn juàn xíng tíng chē máo diàn   ān qǐn zhèng hān shuì
wén kòu mén   yún shì xià xiāng gōng wén pěng huā xiá   yīng sǔn jià shēng shì
liáng mín guān   tīng zhī gān dǎn suì ā chū táng   lǎo jiǎo zǒu diān zhì
xiǎo xīn shì yán kuǎn     liáng kuì dōng lín jiè zhǒng   西 shè fāng
zài fàn yàn bǎo   yǐn zhí zuì míng cháo qiè jiàn guān   dēng qián guì
shǐ 使 chéng mián   wèi qīng lèi mín gāo   mín
kōng huái yǐn xīn   yáo shùn zhì