宿嵩前

宋代 呂本中
火雲如鵬騫,簸翮赴山谷。獨含片雨歸,故故喧澗竹。 野亭桂空起,入夜鳥爭宿。我行亦已殆,況此弛擔仆。 倒床不復呼,爛熳聽自足。人生浪遊世,世網未易觸。 好學還山雲,終焉宿幽獨。
huǒ yún péng qiān   shān hán piàn guī   xuān jiàn zhú    
tíng guì kōng   niǎo zhēng 宿 xíng dài kuàng   chí dān    
dǎo chuáng   làn màn tīng rén shēng làng yóu shì shì   wǎng wèi chù    
hào xué hái shān yún   zhōng yān 宿 yōu