宿四望山下,望廬山

宋代 楊萬里
過湖見遠岫,澹若橫碧煙。 晨蔚動霽暉,春滋涵雨鮮。 人世那有此,心疑是廬山。 宿驚恍未定,欲問無暇言。 落日泊四望,諸峰森在前。 老夫急親指,舟子答果然。 平地起屏障,倚空開旗旃。 潛抱秀潤質,不露奇怪顏。 乃知名山尊,未與幾嶺班。 嚴重王公體,雍容德人賢。 何必出鋒銳,要駭俗子觀。 坐令我生敬,瞻仰忘憂端。 更待孤月出,開篷望晴巒。
guò jiàn yuǎn xiù   dàn ruò héng yān  
chén wèi dòng huī   chūn hán xiān  
rén shì yǒu   xīn shì shān  
宿 jīng huǎng wèi dìng   wèn xiá yán  
luò wàng   zhū fēng sēn zài qián  
lǎo qīn zhǐ   zhōu guǒ rán  
píng píng zhàng   kōng kāi zhān  
qián bào xiù rùn zhì   guài yán  
nǎi zhī míng shān zūn   wèi lǐng bān  
yán zhòng wáng gōng   yōng róng rén xián  
chū fēng ruì   yào hài guān  
zuò lìng shēng jìng   zhān yǎng wàng yōu duān  
gèng dài yuè chū   kāi péng wàng qíng luán