宿寺

宋代 翁卷
一宿此禪宮,身同落髮翁。 深窗難得月,老屋易生風。 燈冷紗光淡,香殘印篆空。 獨憐吟思苦,妨卻夢西東。
xiǔ 宿 chán gōng   shēn tóng luò wēng
shēn chuāng nán de yuè   lǎo shēng fēng
dēng lěng shā guāng dàn   xiāng cán yìn zhuàn kōng
lián yín   fáng què mèng 西 dōng