宿侍其雲叟書齋

宋代 李彭
高齋解榻留我宿,破夢驚濤翻疾雷。水鳥時呼山鳥語,朝帆才去暮帆來。 百年榮落真墮甑,一世稱譏同死灰。珍重秦淮隱君子,只今風月且銜杯。
gāo zhāi jiě liú 宿   mèng jīng tāo fān léi shuǐ niǎo shí shān niǎo cháo   fān cái fān lái    
bǎi nián róng luò zhēn duò zèng   shì chēng tóng huī zhēn zhòng qín huái yǐn jūn zi zhī   jīn fēng yuè qiě xián bēi