宿深明閣二首

宋代 陳師道
縹緲金華伯,人間第一人。 劇談連晝夜,應俗費精神。 時要平安報,反愁消息真。 牆根霜下草,又作一番新。
piāo miǎo jīn huá   rén jiān rén  
tán lián zhòu   yìng fèi jīng shén  
shí yào píng ān bào   fǎn chóu xiāo xi zhēn  
qiáng gēn shuāng xià cǎo   yòu zuò fān xīn