宿少林次韻

明代 李夢陽
萬山微暝一鐘鳴,古寺深秋倦客情。僧本折蘆翻面壁,人非騎鶴故吹笙。 寒催亂木風交響,白動虛嚴月自生。慚愧勞勞不成寐,丁丁臥聽早樵聲。
wàn shān wēi míng zhōng míng   shēn qiū juàn qíng sēng běn zhé fān miàn rén   fēi chuī shēng    
hán cuī luàn fēng jiāo xiǎng   bái dòng yán yuè shēng cán kuì láo láo chéng mèi dīng   dīng tīng zǎo qiáo shēng