宿山家效孟浩然

宋代 黃庭堅
秋陽沈山西,委照藩落下。 霧連雲氣平,蒙蒙翳中野。 空村晚無人,一二小蝸舍。 老翁止客宿,喬木縻我馬。 松爐依稀煙,槁竹照清夜。 幽泉抱除鳴,生涯渺瀟灑。 翁家炊黃粱,殺雞延食罷。 問余所從誰,庸詎學丘也。 投身解世紛,恥問老農稼。 予生久邅回,百累未一謝。 斑斑吾親發,弟妹逼婚嫁。 無以供甘旨,何緣敢閒暇。 安得釋此懸,相從老桑柘。
qiū yáng shěn shān 西   wěi zhào fān xià  
lián yún píng   méng méng zhōng  
kōng cūn wǎn rén   èr xiǎo shè  
lǎo wēng zhǐ 宿   qiáo  
sōng yān   gǎo zhú zhào qīng  
yōu quán bào chú míng   shēng miǎo xiāo  
wēng jiā chuī huáng liáng   shā yán shí  
wèn suǒ cóng shuí   yōng xué qiū  
tóu shēn jiě shì fēn   chǐ wèn lǎo nóng jià  
shēng jiǔ zhān huí   bǎi lèi wèi xiè  
bān bān qīn   mèi hūn jià  
gōng gān zhǐ   yuán gǎn xián xiá  
ān shì xuán   xiāng cóng lǎo sāng zhè