宿山館 其九

宋代 徐積
解鞍息馬夜將深,倦興貪眠輒廢燈。感物忽驚塵世事,談真卻憶舊山僧。 當峰豹寢方潛霧,隔澗狐鳴若渡冰。此處不唯饒物怪,從來歧路險層層。
jiě ān jiāng shēn   juàn xīng tān mián zhé fèi dēng gǎn jīng chén shì shì tán   zhēn què jiù shān sēng    
dāng fēng bào qǐn fāng qián   jiàn míng ruò bīng chù wéi ráo guài cóng   lái xiǎn céng céng