宿山館 其二

宋代 徐積
且喜破窗明有月,不嫌壞壁暗無燈。解衣就枕方成寐,渡澗穿林忽夢僧。 一榻寒雲身臥水,半宵急雨竹敲冰。雞鳴未曉鞭驢去,回顧煙嵐疊萬層。
qiě chuāng míng yǒu yuè   xián huài àn dēng jiě jiù zhěn fāng chéng mèi   jiàn chuān lín 穿 mèng sēng    
hán yún shēn shuǐ   bàn xiāo zhú qiāo bīng míng wèi xiǎo biān huí   yān lán dié wàn céng