宿仁義驛

明代 于謙
公館蕭條野水邊,山深地僻少人煙。窗風吹夢不成寐,獨擁青綾思悄然。
gōng guǎn xiāo tiáo shuǐ biān   shān shēn shǎo rén yān chuāng fēng chuī mèng chéng mèi   yōng qīng líng qiǎo rán