宿祁陽題縣驛
垂垂白髮老相催,末路崎嶇轂又推。
萬里備更霜雪苦,十年重入瘴鄉來。
休思往事驂鸞去,恍類前身化鶴回。
行盡瀟湘春林脈脈,故人惟有道邊梅。
chuí
垂
chuí
垂
bái
白
fà
發
lǎo
老
xiāng
相
cuī
催
,
mò
末
lù
路
qí
崎
qū
嶇
gǔ
轂
yòu
又
tuī
推
。
。
wàn
萬
lǐ
里
bèi
備
gèng
更
shuāng
霜
xuě
雪
kǔ
苦
,
shí
十
nián
年
zhòng
重
rù
入
zhàng
瘴
xiāng
鄉
lái
來
。
。
xiū
休
sī
思
wǎng
往
shì
事
cān
驂
luán
鸞
qù
去
,
huǎng
恍
lèi
類
qián
前
shēn
身
huà
化
hè
鶴
huí
回
。
。
xíng
行
jǐn
盡
xiāo
瀟
xiāng
湘
chūn
春
lín
林
mò
脈
mò
脈
,
gù
故
rén
人
wéi
惟
yǒu
有
dào
道
biān
邊
méi
梅
。
。