宿棲賢寺

宋代 郭祥正
遙憐李太白,吟望瀑布水。不知三峽流,翠灑虛煙里。 雄聲雷雨驟,遠響松風靡。誰留千丈虹,長在雲根倚。 遂令車馬來,朗瞻樓殿啟。明明銀色界,浩浩蟾波洗。 居中梵天眾,聞思悟玄理。長老乃摩詰,取供在彈指。 普薰毛孔香,真寶超凡鄙。病夫寄一榻,清泠濯心耳。 飄然睡鄉去,策杖中夜起。不能跨鯨魚,揮筆信非美。
yáo lián tài bái   yín wàng shuǐ zhī sān xiá liú cuì   yān    
xióng shēng léi zhòu   yuǎn xiǎng sōng fēng shuí liú qiān zhàng hóng zhǎng   zài yún gēn    
suì lìng chē lái   lǎng zhān lóu diàn 殿 míng míng yín jiè hào   hào chán    
zhōng fàn tiān zhòng   wén xuán zhǎng lǎo nǎi jié   gōng zài tán zhǐ    
xūn máo kǒng xiāng   zhēn bǎo chāo fán bìng qīng   líng zhuó xīn ěr    
piāo rán shuì xiāng   zhàng zhōng néng kuà jīng huī   xìn fēi měi