宿七家嶺驛次壁間韻

明代 唐順之
莽莽沙河水,分流亦有涯。瓶罌開小市,蓬篳擁寒沙。 去縣無百里,依山僅七家。偶然成一宿,聊喜息紛華。
mǎng mǎng shā shuǐ   fēn liú yǒu píng yīng kāi xiǎo shì péng   yōng hán shā    
xiàn bǎi   shān jǐn jiā ǒu rán chéng xiǔ liáo 宿   fēn huá