宿平遙集福寺

宋代 劉濤
院僻和僧靜,門閒與晝長。燕泥朝雨淖,蝶蕊晚風香。 野興煎詩思,乾愁繞客腸。青奴如解事,供我莫窗涼。
yuàn sēng jìng   mén xián zhòu zhǎng yàn zhāo nào dié   ruǐ wǎn fēng xiāng    
xīng jiān shī   qián chóu rào cháng qīng jiě shì gōng   chuāng liáng