瑣窗寒·紺縷堆雲

宋代 吳文英
紺縷堆雲,清腮潤玉,汜人初見。蠻腥未洗,海客一懷悽惋。渺征槎、去乘閬風,占香上國幽心展。□遺芳掩色,真恣凝澹,返魂騷畹。 一盼。千金換。又笑伴鴟夷,共歸吳苑。離煙恨水,夢杳南天秋晚。比來時、瘦肌更銷,冷薰沁骨悲鄉遠。最傷情、送客咸陽,佩結西風怨。
gàn duī yún   qīng sāi rùn   rén chū jiàn mán xīng wèi   hǎi huái wǎn miǎo zhēng chá chéng láng fēng   zhàn xiāng shàng guó yōu xīn zhǎn   fāng yǎn   zhēn níng dàn   fǎn hún sāo wǎn
pàn qiān jīn huàn yòu xiào bàn chī   gòng guī yuàn yān hèn shuǐ   mèng yǎo nán tiān qiū wǎn lái shí shòu gèng xiāo   lěng xūn qìn bēi xiāng yuǎn zuì shāng qíng sòng xián yáng   pèi jié 西 fēng yuàn