鎖窗寒

宋代 程先
雨洗紅塵,雲迷翠麓,小車難去。淒涼感慨,未有今年春暮。想曲江水邊麗人,影沉香歇誰為主。但兔葵燕麥,風前搖盪,徑花成土。 空被多情苦。慶會難逢,少年幾許。紛紛沸鼎,負了青陽百五。待何時、重享太平,典衣貰灑相爾汝。算蘭亭、有此歡娛,又卻悲今古。
hóng chén   yún cuì   xiǎo chē nán liáng gǎn kǎi   wèi yǒu jīn nián chūn xiǎng jiāng shuǐ biān rén   yǐng chén xiāng xiē shuí wéi zhǔ dàn kuí yān mài   fēng qián yáo dàng   jìng huā chéng
kōng bèi duō qíng qìng huì nán féng   shào nián fēn fēn fèi dǐng   le qīng yáng bǎi dài shí zhòng xiǎng tài píng   diǎn shì xiāng ěr suàn lán tíng yǒu huān   yòu què bēi jīn