孫彥古畫風雨山水歌

宋代 張耒
山深岩高石壁青,白日忽變天晦冥。黑風驅雲走不停,驚電疾雨來如傾。 山前雨點大如手,山下水涌危槎橫。崩崖古樹老有靈,吼怒直與風雲爭。 枝披葉偃斗不怯,萬竅卻欲藏雷霆。鞭驢疾驅者誰子,石路嶮澀驢凌兢。 目迷心懾愈不及,來憩樹下如寒蠅。蒼茫直與鬼神接,恍惚不保龍蛇驚。 平居此樂忽入眼,孫家古圖才可辨。奈何一幅一尺餘,欲奪天地之奇變。 我心愛之良有以,昔苦山行親遇此。一生兩足不下堂,輸爾朱家貴公子。
shān shēn yán gāo shí qīng   bái biàn tiān huì míng hēi fēng yún zǒu tíng jīng   diàn lái qīng    
shān qián diǎn shǒu   shān xià shuǐ yǒng wēi chá héng bēng shù lǎo yǒu líng hǒu   zhí fēng yún zhēng    
zhī yǎn dòu qiè   wàn qiào què cáng léi tíng biān zhě shuí shí   xiǎn líng jīng    
xīn shè   lái shù xià hán yíng cāng máng zhí guǐ shén jiē huǎng   bǎo lóng shé jīng    
píng yǎn   sūn jiā cái biàn nài chǐ   duó tiān zhī biàn    
xīn ài zhī liáng yǒu   shān xíng qīn shēng liǎng xià táng shū   ěr zhū jiā guì gōng