孫氏女哀詞三章 其三

宋代 羅椅
秋風蕭颯兮白露下,豈不日月兮照我下土。持此白頭兮言歸何所,默已不堪兮哭微更苦。 兒孫為吾一慟兮萬萬古。
qiū fēng xiāo bái xià   yuè zhào xià chí bái tóu yán guī suǒ   kān wēi gèng    
ér sūn wèi tòng wàn wàn