蘇幕遮·日烘晴

宋代 楊澤民
日烘晴,風卻暑。簾幕中間,紫燕呢喃語。 嫩竹新荷初沐雨。曲檻幽軒,四面明窗舉。 夏初臨,春又去。不願封侯,祗怕為羈旅。 溪上故人無恙否。欲唱菱歌,發棹歸南浦。
hōng qíng   fēng què shǔ lián zhōng jiān   yàn nán
nèn zhú xīn chū kǎn yōu xuān   miàn míng chuāng
xià chū lín   chūn yòu yuàn fēng hóu   zhī wèi
shàng rén yàng fǒu chàng líng   zhào guī nán