蘇幕遮·柳飛綿

宋代 張憲
柳飛綿,花實少。鏤板音清,淺發江南調。斜日兩竿留碧□。馬足重重,又近青門道。去塵濃,人散了。回首旗亭,漸漸紅裳小。莫訝安仁頭白早。天若有情,天也終須老。
liǔ fēi mián 綿   huā shí shǎo lòu bǎn yīn qīng   qiǎn jiāng nán diào 調 xié liǎng gān 竿 liú   chóng chóng   yòu jìn qīng mén dào chén nóng   rén sàn le huí shǒu tíng   jiàn jiàn hóng cháng xiǎo ān rén tóu bái zǎo tiān ruò yǒu qíng   tiān zhōng lǎo