宿澇澤

宋代 孔平仲
出城雲物好,更聽歌聲發。行路已微陰,暮村逢霰雪。 衾寒不成寐,奄奄殘燈滅。
chū chéng yún hǎo   gèng tīng shēng xíng wēi yīn   cūn féng xiàn xuě    
qīn hán chéng mèi   yǎn yǎn cán dēng miè