蘇君俞通判愚齋二首 其二

宋代 唐庚
三年消遣琴書在,一室清虛杖履涼。卻怪齋名渾未盡,邇來愚智已兼忘。
sān nián xiāo qiǎn qín shū zài   shì qīng zhàng liáng què guài zhāi míng hún wèi jǐn ěr   lái zhì jiān wàng