宿覺庵

宋代 葉適
宿覺名未謝,殘山今尚存。 暫開雲外宅,不閉雨中門。 麥熟僧常餓,茶枯客謾吞。 荒涼自有趣,衰病遣誰言。
宿 jué míng wèi xiè   cán shān jīn shàng cún  
zàn kāi yún wài zhái   zhōng mén  
mài shú sēng cháng è   chá mán tūn  
huāng liáng yǒu   shuāi bìng qiǎn shuí yán