宿金山

宋代 秦觀
山南山北江水流,半空金碧隨雲浮。我來仍值風日好,十月未寒如晚秋。 山僧引客尋蒼翠,歷盡參差到平地。萬里風來拂骨清,卻憶人間如夢寐。 夜深無風月入扉,相對老人如槁枝。流水與天爭入海,共笑此心誰得知。
shān nán shān běi jiāng shuǐ liú   bàn kōng jīn suí yún lái réng zhí fēng hǎo   shí yuè wèi hán wǎn qiū
shān sēng yǐn xún cāng cuì   jìn cēn dào píng wàn fēng lái qīng   què rén jiān mèng mèi
shēn fēng yuè fēi   xiāng duì lǎo rén gǎo zhī liú shuǐ tiān zhēng hǎi   gòng xiào xīn shuí zhī