宿簡寂觀

唐代 白居易
岩白雲尚屯,林紅葉初隕。秋光引閒步,不知身遠近。 夕投靈洞宿,臥覺塵機泯。名利心既忘,市朝夢亦盡。 暫來尚如此,況乃終身隱。何以療夜飢,一匙雲母粉。
yán bái yún shàng tún   lín hóng chū yǔn qiū guāng yǐn xián   zhī shēn yuǎn jìn
tóu líng dòng 宿   jué chén mǐn míng xīn wàng   shì cháo mèng jǐn
zàn lái shàng   kuàng nǎi zhōng shēn yǐn liáo   chí yún fěn