歲月晚

宋代 劉過
手種疏梅已發妍,相從三過客中年。 吾生豈得須如意,隨處何妨且信緣。 風月心多時小醉,軒裳夢少且閒眠。 萬人海里能如此,是自在禪並散仙。
shǒu zhǒng shū méi yán   xiāng cóng sān guò zhōng nián
shēng de   suí chù fáng qiě xìn yuán
fēng yuè xīn duō shí xiǎo zuì   xuān cháng mèng shǎo qiě xián mián
wàn rén hǎi néng   shì zai chán bìng sàn xiān