歲晚出城

宋代 楊萬里
溫飽能消底,奔忙自作痴。平生腳已繭,今日鬢將絲。 山刻霜餘骨,梅臨水底枝。只嫌長落莫,不道許幽奇。
wēn bǎo néng xiāo   bēn máng zuò chī píng shēng jiǎo jiǎn jīn   bìn jiāng    
shān shuāng   méi lín shuǐ zhī zhǐ xián zhǎng luò   dào yōu