歲暮自貽

宋代 邵雍
當年志意欲橫秋,今日思之重可羞。 事到強圖皆屑屑,道非真得盡悠悠。 靜中照物情難隱,老後看書味轉優。 談塵從容對賓客,薦章重疊誤公侯。 已蒙賢傑開青眼,不顧妻孥怨白頭。 谷口鄭真焉敢望,壽陵餘子若為謀。 鼎間龍虎忘看守,棋上山河廢講求。 一枕晴窗睡初覺,數聲幽鳥語方休。 林泉好處將詩買,風月佳時用酒酬。 三百六旬如去箭,肯教襟抱落閒愁。
dāng nián zhì héng qiū   jīn zhī zhòng xiū  
shì dào qiáng jiē xiè xiè   dào fēi zhēn jǐn yōu yōu  
jìng zhōng zhào qíng nán yǐn   lǎo hòu kàn shū wèi zhuǎn yōu  
tán chén cóng róng duì bīn   jiàn zhāng chóng dié gōng hóu  
méng xián jié kāi qīng yǎn   yuàn bái tóu  
kǒu zhèng zhēn yān gǎn wàng   shòu líng zi ruò wéi móu  
dǐng jiān lóng wàng kān shǒu   shàng shān fèi jiǎng qiú  
zhěn qíng chuāng shuì chū jué   shù shēng yōu niǎo fāng xiū  
lín quán hǎo chù jiāng shī mǎi   fēng yuè jiā shí yòng jiǔ chóu  
sān bǎi liù xún jiàn   kěn jiào jīn bào luò xián chóu