歲暮雜感

宋代 陸游
歲盡霜雪稠,相望僵萬木;天豈私梅花,獨畀此芬馥。 高標我自有,何憾老空谷。 人言和羹實,晚或參鼎餗。 哀哉世論卑,污我麈外躅。 誰能湔祓之,寫真配修竹?
suì jǐn shuāng xuě chóu   xiāng wàng jiāng wàn   tiān méi huā   fēn
gāo biāo yǒu   hàn lǎo kōng
rén yán gēng shí   wǎn huò cān dǐng
āi zāi shì lùn bēi   zhǔ wài zhú
shuí néng jiān zhī   xiě zhēn pèi xiū zhú