歲暮雪晴山齋肆目偶閱謝皋羽詩窮冬疑有雨一雪卻成晴喜其精妙因衍為韻賦小詩十章 其七

明代 文徵明
陽卉不復腓,研沼冰初結。雲日弄寒姿,晶光互明滅。 雙扉風自掩,陋巷人跡絕。庭鳥忽自飛,蒼松落殘雪。
yáng huì féi   yán zhǎo bīng chū jié yún nòng hán jīng 姿   guāng míng miè    
shuāng fēi fēng yǎn   lòu xiàng rén jué tíng niǎo fēi cāng   sōng luò cán xuě