歲暮皈自城中,一病垂死,病起遣悶四首

宋代 楊萬里
食罷游東園,慨然傷我懷。 昨日臥病時,自謂不復來。 入門大風起,萬松聲頓哀。 病骨念不堪,欲行重裴徊。 裴徊南齋前,小倦坐苔階。 齋前花不多,亦有兩古梅。 似知我至此,頃刻忽盡開。 多情梅間竹,偃風特奇哉。 不知喜風舞,為復怯風回。 萬象皆迎春,我獨老病催。 明日能來否,且皈撥爐灰。
shí yóu dōng yuán   kǎi rán shāng huái  
zuó bìng shí   wèi lái  
mén fēng   wàn sōng shēng dùn āi  
bìng niàn kān   xíng zhòng péi huái  
péi huái nán zhāi qián   xiǎo juàn zuò tái jiē  
zhāi qián huā duō   yǒu liǎng méi  
shì zhī zhì   qǐng jǐn kāi  
duō qíng méi jiān zhú   yǎn fēng zāi  
zhī fēng   wéi qiè fēng huí  
wàn xiàng jiē yíng chūn   lǎo bìng cuī  
míng néng lái fǒu   qiě guī huī