歲暮風雨

宋代 陸游
驕風起海澨,浩蕩東北來;鐵騎掠陣過,秋濤觸山回。 老夫北窗下,坐守寒爐火。 處世困憂患,萬事學低摧。 便欲滅燈睡,門閉不敢開。 並海固多風,汝孱良可哀。 念昔少年日,從戎何壯哉!獨騎洮河馬,涉渭夜銜枚。
jiāo fēng hǎi shì   hào dàng dōng běi lái   tiě lüě zhèn guò   qiū tāo chù shān huí
lǎo běi chuāng xià   zuò shǒu hán huǒ
chǔ shì kùn yōu huàn   wàn shì xué cuī
biàn 便 miè dēng shuì   mén gǎn kāi
bìng hǎi duō fēng   càn liáng āi
niàn shào nián   cóng róng zhuàng zāi   táo   shè wèi xián méi