歲暮

宋代 姚勉
歲暮仍為客,書客默自嗟。 雁聲催念友,魚膾起思家。 廊靜風鳴葉,窗虛雪入花。 醉鄉聊避世,天外自寒鴉。
suì réng wèi   shū jiē  
yàn shēng cuī niàn yǒu   kuài jiā  
láng jìng fēng míng   chuāng xuě huā  
zuì xiāng liáo shì   tiān wài hán