歲暮

明代 李夢陽
軒坐意悄悄,感此歲年暮。一氣有肅殺,昊天縱霜露。 衰容搖萬物,日月立復度。赤驥初長成,自謂中君御。 揚鞭過都市,萬馬不敢步。天寒草蕭瑟,側塞在中路。 良辰不再至,我發忽巳素。不見古賢達,盡被名所誤。 沉吟惜蟋蟀,延佇羨鷗鷺。終然托遠適,餘者豈足顧。
xuān zuò qiāo qiāo   gǎn suì nián yǒu shā hào   tiān zòng shuāng    
shuāi róng yáo wàn   yuè chì chū zhǎng chéng   wèi zhōng jūn    
yáng biān guò shì   wàn gǎn tiān hán cǎo xiāo   sāi zài zhōng    
liáng chén zài zhì   jiàn xián jǐn   bèi míng suǒ    
chén yín shuài   yán zhù xiàn ōu zhōng rán tuō yuǎn shì   zhě