歲暮

宋代 呂本中
歲暮少歡愉,況復嬰病苦。閉門每厭客,幸此連日雨。 寒爐火復焰,乃若相媚嫵。披衣坐壁角,妙處時一暏。 風聲耿初夜,有句或未吐。還書問故人,可復一笑許。
suì shǎo huān   kuàng yīng bìng mén měi yàn xìng   lián    
hán huǒ yàn   nǎi ruò xiāng mèi zuò jiǎo miào   chù shí shǔ    
fēng shēng gěng chū   yǒu huò wèi huán shū wèn rén   xiào