歲暮
頑風動高空,陰雲壓平野。
霰雪跳珠璣,歷亂擊疏瓦。
袖手對寒窗,寂寞如噤啞。
良朋莫相過,誰可慰懷者。
豈不念得醉,傾壺絕餘瀉。
火銷燈燼殘,一被不逾踝。
天道無私窮,其窮則命也。
wán
頑
fēng
風
dòng
動
gāo
高
kōng
空
,
yīn
陰
yún
雲
yā
壓
píng
平
yě
野
。
。
xiàn
霰
xuě
雪
tiào
跳
zhū
珠
jī
璣
,
lì
歷
luàn
亂
jī
擊
shū
疏
wǎ
瓦
。
。
xiù
袖
shǒu
手
duì
對
hán
寒
chuāng
窗
,
jì
寂
mò
寞
rú
如
jìn
噤
yǎ
啞
。
。
liáng
良
péng
朋
mò
莫
xiāng
相
guò
過
,
shuí
誰
kě
可
wèi
慰
huái
懷
zhě
者
。
。
qǐ
豈
bù
不
niàn
念
dé
得
zuì
醉
,
qīng
傾
hú
壺
jué
絕
yú
餘
xiè
瀉
。
。
huǒ
火
xiāo
銷
dēng
燈
jìn
燼
cán
殘
,
yī
一
bèi
被
bù
不
yú
逾
huái
踝
。
。
tiān
天
dào
道
wú
無
sī
私
qióng
窮
,
qí
其
qióng
窮
zé
則
mìng
命
yě
也
。
。