歲除登岝崿山精舍

宋代 高翥
蕭寺經行無盡情,倚闌長是眼增明。 溪因宿雨十分急,山為凝寒一味清。 竹外飛花隨晚秋,樹頭幽鳥試春聲。 重來又是明年事,臨出門猶款款行。
xiāo jīng xíng jìn qíng   lán cháng shì yǎn zēng míng  
yīn 宿 shí fēn   shān wèi níng hán wèi qīng  
zhú wài fēi huā suí wǎn qiū   shù tóu yōu niǎo shì chūn shēng  
chóng lái yòu shì míng nián shì   lín chū mén yóu kuǎn kuǎn xíng