宿慧雲庵呈得聞上人

宋代 何絳
托宿幽林里,自然塵夢稀。秋風吹石榻,江月上松扉。 漸老為心切,清宵體性微。晨鐘一一動,吾亦薄言歸。
tuō 宿 yōu lín   rán chén mèng qiū fēng chuī shí jiāng   yuè shàng sōng fēi    
jiàn lǎo wèi xīn qiè   qīng xiāo xìng wēi chén zhōng dòng   báo yán guī