宿湖甫山

宋代 楊萬里
夜泊湖甫山,綠楊護危堤。 迅雷將殘雨,似猛竟復微。 曉月解風纜,熟睡初不知。 起來問宿處,千山翠相圍。 霽峰有剩謁,旭溪無停輝。 遠樹蘆外出,若與船爭馳。 多情東林塔,寸步不相離。 後送欣已遠,前迎復在茲。 不知塔意厚,為復船行遲。 誰能仆此塔,庶不淹吾歸。 獨感夜來雨,政作朝涼資。
shān   yáng wēi  
xùn léi jiāng cán   shì měng jìng wēi  
xiǎo yuè jiě fēng lǎn   shú shuì chū zhī  
lai wèn 宿 chù   qiān shān cuì xiāng wéi  
fēng yǒu shèng   tíng huī  
yuǎn shù wài chū   ruò chuán zhēng chí  
duō qíng dōng lín   cùn xiāng  
hòu sòng xīn yuǎn   qián yíng zài  
zhī hòu   wéi chuán xíng chí  
shuí néng   shù yān guī  
gǎn lái   zhèng zuò cháo liáng