宿華嚴院

宋代 劉燾
夜宿霧山霧,晨茹芝山芝。 年來嗜好衰,但與青山宜。 登臨意未愜,出戶車已脂。 王事有期程,愛山豈余私。 崎嶇田野間,食寢將安之。 天寒未落日,稅駕忽在茲。 二山已陳跡,茲處尤新奇。 翠竹與黃花,一一對山扉。 對景自忘言,若懷予心期。 眠雲飽山色,那得困與飢。 山僧喜我來,迎我留新詩。 我有愛山癖,山僧知不知。
宿 shān   chén zhī shān zhī
nián lái shì hào shuāi   dàn qīng shān
dēng lín wèi qiè   chū chē zhī
wáng shì yǒu chéng   ài shān
tián jiān   shí qǐn jiāng ān zhī
tiān hán wèi luò   shuì jià zài
èr shān chén   chù yóu xīn
cuì zhú huáng huā   duì shān fēi
duì jǐng wàng yán   ruò huái xīn
mián yún bǎo shān   de kùn
shān sēng lái   yíng liú xīn shī
yǒu ài shān   shān sēng zhī zhī