宿合清口

宋代 陳師道
風葉初疑雨,晴窗誤作明。 穿林出去鳥,舉棹有來聲。 深渚魚猶得,寒沙雁自驚。 臥家還就道,自計豈蒼生。
fēng chū   qíng chuāng zuò míng  
chuān 穿 lín chū niǎo   zhào yǒu lái shēng  
shēn zhǔ yóu   hán shā yàn jīng  
jiā hái jiù dào   cāng shēng