宿觀山

宋代 黃庭堅
暮發白下地,暝投觀山宿。 橫溪赤欄橋,一徑入松竹。 野僧如驚麏,避堂具燈燭。 我眠興視夜,部曲始炊熟。 筧水煙際鳴,萬籟入秋木。 平生蕭灑興,本願終澗谷。 世累漸逼人,如垢不沐靧。 已成它翁為,作吏長碌碌。
bái xià   míng tóu guān shān 宿
héng chì lán qiáo   jìng sōng zhú
sēng jīng jūn   táng dēng zhú
mián xīng shì   shǐ chuī shú
jiǎn shuǐ yān míng   wàn lài qiū
píng shēng xiāo xīng   běn yuàn zhōng jiàn
shì lèi jiàn rén   gòu huì
chéng wēng wèi   zuò zhǎng