宿佛徑庵,贈邁往師,懷開山故人
千峰行盡水迢迢,日暮尋師過斷橋。僧老不聞翻貝葉,身閒惟愛種芭蕉。
山藏絕壑人稀少,秋入空林夜寂寥。惆悵居亭何處所,滿庭黃葉落蕭蕭。
qiān
千
fēng
峰
xíng
行
jǐn
盡
shuǐ
水
tiáo
迢
tiáo
迢
,
rì
日
mù
暮
xún
尋
shī
師
guò
過
duàn
斷
qiáo
橋
sēng
。
lǎo
僧
bù
老
wén
不
fān
聞
bèi
翻
yè
貝
shēn
葉
,
xián
身
wéi
閒
ài
惟
zhǒng
愛
bā
種
jiāo
芭
蕉
。
shān
山
cáng
藏
jué
絕
hè
壑
rén
人
xī
稀
shǎo
少
,
qiū
秋
rù
入
kōng
空
lín
林
yè
夜
jì
寂
liáo
寥
chóu
。
chàng
惆
jū
悵
tíng
居
hé
亭
chǔ
何
suǒ
處
mǎn
所
,
tíng
滿
huáng
庭
yè
黃
luò
葉
xiāo
落
xiāo
蕭
蕭
。