宿東山村舍

宋代 文同
八十雪眉翁,燈前屢歔欷。 問之爾何者,不語惟抆淚。 良久雲老矣,未始逢此事。 種粟滿川原,幸已皆藏遂。 喜聞欲登熟,近復失所冀。 有蟲大如蠶,日夜齧其穗。 群鴉利蟲食,剪摘俱在地。 驅呵力難及,十止餘三四。 供家固未足,王稅何由備。 瘠土耕至骨,所得幾何利。 又令遭此禍,不曉上天意。 在世幸許年,必以饑饉死。 聞之不敢詰,但愧有祿位。 移燈面空壁,到晚曾不寐。
shí xuě méi wēng   dēng qián  
wèn zhī ěr zhě   wéi wěn lèi  
liáng jiǔ yún lǎo   wèi shǐ féng shì  
zhǒng mǎn 滿 chuān yuán   xìng jiē cáng suì  
wén dēng shú   jìn shī suǒ  
yǒu chóng cán   niè suì  
qún chóng shí   jiǎn zhāi zài  
nán   shí zhǐ sān  
gōng jiā wèi   wáng shuì yóu bèi  
gēng zhì   suǒ de  
yòu lìng zāo huò   xiǎo shàng tiān  
zài shì xìng nián   jǐn  
wén zhī gǎn   dàn kuì yǒu 祿 wèi  
dēng miàn kōng   dào wǎn céng mèi